DIỄN ĐÀN hochanh.net.vn
Cảm ơn bạn đã quan tâm đến học hành và tham gia diễn đàn hochanh.net.vn
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Gallery


Đăng nhập với tên thanhvien VIP

28/8/2010, 21:37 by ABC

BẠN CÓ THỂ ĐĂNG KÝ RỒI ĐĂNG NHẬP
HOẶC ĐĂNG NHẬP
VỚI TÊN thanhvienvip
hoặc thanhvien 1
hoặc thanhvien 2
hoặc thanhvien 3

và mật khẩu là 1234567890

để không có dòng quảng cáo trên.

Comments: 0

HỌC ĐI ĐÔI VỚI HÀNH ?

28/4/2010, 22:40 by Admin

Học đi đôi với hành


“ trăm hay không bằng tay quen”. người lao động xưa đã từng quan niệm rằng lí thuyết hay không bằng thức hành giỏi. điều đó cho thấy người xưa đã đề cao vai trò của thức hành . trong khi đó những kẻ học thức chỉ biết chữ nghĩa thánh hiền, theo lối học từ chương sáo mòn cũ kĩ. …

[ Full reading ]

Comments: 2

Poll
Keywords

phẩm  tích  Phân  


Ông bụt của đời con

Go down

Ông bụt của đời con

Bài gửi by dâutâyvuivẻ on 24/6/2011, 22:14

Chỉ còn mấy tháng ngắn ngủi nữa thôi là con sẽ xa gia đình mình đi học Đại học. Con muốn trở thành sinh viên lắm bố ạ! Nhưng mỗi khi nghĩ đến quãng đường không có bố mẹ ở bên là con lại lo lắng và sợ lắm! Con sợ bị ngợp và chới với như chú chim non mới bắt đầu tự bay bằng đôi cánh của mình- nhỏ bé và yếu ớt trước không gian mênh mông bất tận. Chắc chắn lúc đó con sẽ nhớ nhà mình rất nhiều! Nhớ dáng mẹ tảo tần khuya sớm, nhớ hai nhóc em nghịch ngợm, và đặc biệt là con sẽ rất... rất nhớ bố!

Tự bao giờ, trong trái tim con, bố đã chiếm một góc thật lớn, không gì có thể sánh bằng. Bởi lẽ, tuổi thơ con đầy ắp những kỉ niệm chan chứa thương yêu của bố, mà con nghĩ suốt đời này mình không thể quên! Đó là những tháng ngày rất đỗi gian nan, mà bố đã phải vất vả bươn chải vì con, để mỗi lần nghĩ đến, con lại nghẹn ngào và thấy mình có thêm sức mạnh để bước tiếp giữa cuộc đời.

* *

*

Nhà có bốn chị em nhưng con lại là gánh nặng lớn nhất của bố mẹ vì đôi chân tật nguyền- di chứng của cơn sốt viêm não Nhật Bản khi con mới lên hai . Nhà mình lúc ấy thuộc vào dạng nghèo nhất làng. Mẹ phải oằn lưng gánh thúng lúa, mớ khoai ra chợ bán kiếm từng đồng lẻ một lo bữa ăn cho gia đình. Bố thì ai cần việc gì là nhận làm lấy: phụ hồ, sửa xe đạp, sửa điện, bán nước chè ... Cả bố và mẹ làm quần quật, vất vả suốt ngày đêm nhưng gia đình mình vẫn không thể khấm khá lên được; bởi tất cả những gì nhà mình có và vay mượn được đều phải dồn lại để đưa con ra Hà Nội điều trị. Giờ nghĩ lại, con vẫn không thể tưởng tượng nổi khi đó bố mẹ đã làm cách nào để xoay xở được khoản tiền "to bằng trời" đưa con đi chữa bệnh ngoài thủ đô đến bảy lần như thế được!

Con đến tuổi đi học. Nhìn đôi chân con, mẹ ngậm ngùi: " Thôi thì đành để nó ở nhà vậy, anh ạ!". Nhưng bố dứt khoát: " Không được! Con mình đã tàn tật như thế này, không thể để nó cũng bị liệt luôn về trí tuệ! Phải giúp nó "tàn nhưng không phế" chứ!". Thực tình thì lúc đó con lo lắm bố ạ. Con sợ bị bạn bè chê cười nữa. Nhưng nhìn nét mặt quả quyết và cái siết chặt tay của bố, mọi lo lắng và sợ hãi trong con dường như tan biến.

Thế là ngày hai buổi, bố lại nhấc bổng con lên chiếc xe đạp có khung ngang chắn trước, chở con tới trường. Nói là chở, nhưng thực ra là dắt bộ, bởi vừa đi bố vừa phải giữ cho chân của con không bị đụng vào tăm xe. Quãng đường khá dài, lại gập ghềnh khó đi nên khó khăn lắm bố mới đưa con tới lớp kịp giờ. Ngày nắng, con đường nghi ngút bụi. Bụi bay tứ tung và bám cả vao áo quần, vào khuôn mặt của bố. Mùa mưa, bố phải cõng con trên lưng, ghì chặt bàn chân, bước chậm trên con đường trơn mỡ. Có đôi lúc, nhìn lưng bố còng xuống, lòng con lại quặn thắt lại, vì cõng con mà bố mới thế! Vậy mà lúc đó, con có để ý đâu bởi con đang cười toe toét tự hào với những bạn khác đi trên đường. Con vô tâm quá phải không bố?

Khi con lên lớp Bảy, một chương trình nhân đạo do Mĩ hợp tác được tổ chức nhằm phẫu thuật cho trẻ em tật nguyền ở Việt Nam. Tỉnh dậy sau ca mổ kéo dài và cơn mê mộng mị, con thấy bố ngồi đó- bên cạnh giường bệnh nhân- nắm chặt tay con, đầu cúi xuống. Con khẽ gọi thì thào:" Bố!". Bố ngước lên, mừng rỡ ôm lấy con. Hình như là bố khóc? Giọt nước mắt lăn dài trên gò má đen xám của bố- của một người đàn ông luôn cứng rắn và đầy nghị lực. Hình ảnh ấy đã hằn sâu vào tâm trí con cho tới bây giờ. Bố đã nghẹn ngào: " Bố sợ ca mổ sẽ đưa con đi vĩnh viễn! Cảm ơn ông Trời!".

Con bắt đầu những bài tập vật lí trị liệu. Đau đớn khiến con bật khóc. Mỗi động tác như ngàn mũi kim đâm lên chân con vậy. Mỗi khi như thế, con lại nhìn sang bố, lúc ấy đang đững cạnh bác sĩ. Thể nào bố cũng mỉm cười đầy tin tưởng và động viên:" Cố lên con!". Chỉ cần có thế là con lại có thêm sức mạnh để vượt qua cơn đau đang giằng xé trên đôi chân mình. Rồi mỗi buổi chiều, bố lắp chân giả vào cho con, giúp con chống đôi nạng gỗ và tập đi trong khuôn viên bệnh viện. Lê từng bước chân khó nhọc, mồ hôi con vã ra như tắm vì đau và nhức. Chỉ nhấc được có vài mét ngắn ngủi mà con tưởng mình như vừa đi được hơn một vòng Trái Đất vậy. Bố đi bên, không ngừng cổ vũ, khích lệ con. Sau hơn bốn tháng trời, con quyết tâm bỏ cây nạng gỗ, tự đi trênhưng chính đôi chânhưng của mình. Và con đã làm được. Con còn nhớ lúc ấy bố đã vô cùng ngạc nhiên, ngỡ ngàng và hét lên đầy sung sướng: " Trời ơi! Con gái tôi đi được rồi!".

Thấy con dù đã đi được nhưng vẫn còn yếu, bố hì hục sửa chiếc xe đạp cũ xin được, quyết định tập xe cho con để chân con cứng cáp hơn. Khỏi phải nói, con đã sửng sốt đến nhường nào. Bứơc đi trên mặt đất con còn chưa vững huống chi... Nhưng với giọng rắn rỏi, bố trấn tĩnh con: " Đừng sợ con gái. Con không thể để chân mình yếu thế này mãi được. Phải cố gắng kẻo mọi nỗ lực từ trước tới giờ đổ xuống sông hết. Bố sẽ bên con mà!".

Đó là mùa hè đáng nhớ bố nhỉ! Cứ tầm 3h sáng, bố lại thức giấc rồi gọi con dậy. Phải tập vào giờ đó vì ban ngày bố bận đi làm. Mọi việc tưởng chừng đơn giản nhưng khi bố chỉ giữ xe thôi để con tự đạp thì quả là một cực hình. Đôi chân con vừa mới tập tễnh những bước đi đầu tiên, giờ lại phải gì xuống, nhấn pê-đan. Trời đất như tối sầm lại mỗi làn con cố gắng rướn chân. Đôi bàn chân xoãi dài, mềm nhũn, không hề có chút sức lực gì. Nỗi đau và sự bất lực cùng lúc ập về nặg trĩu trong lòng con. " Không gì là không thể cả con ạ. Mọi nỗ lực sẽ được đền đáp mà. Con đã làm hết sức mình chưa mà lại bỏ cuộc?". Lời của bố vang lên xóa tan mọi suy nghĩ tiêu cực trong con. Gạt bỏ nỗi đau, con lại rướn, lại ghì, lại nhấn bàn đạp. Một vòng, hai vòng, ba vòng... Cứ thế, ngày này qua ngày khác, bố con mình đi hết con đường làng dài và hẹp. Hơn ba tháng sau thì con đã có thể tự mình đi được xe đạp, cùng bạn bè tới trường vào ngay năm học sau đó. Bố không biết con biết ơn bố tới nhường nào đâu!

* *

*

Mỗi khi có bạn tới nhà, bố lại chỉ tay "giới thiệu" những tờ giấy khen, bằng khen, giấy chứng nhận học sinh giỏi cấp huyện, tỉnh, những tấm bảng nhận học bổng của con treo kín trên tường cùng nụ cười tự hào và mãn nguyện. Nhưng bố ơi, bằng ấy thành tích học tập của con có là gì so với công lao trời biển của bố. Con học khá vì con nghĩ đó là món quà duy nhất và ý nghĩa nhất mà con có thể dành cho bố thôi.

Chiều nay, đạp xe một mình đi học về, con bỗng thấy lòng mình thật nhẹ nhàng, không lo lắng. Con đã biết đi xe đạp, và con cĩng sẽ biết tự đi chiếc xe đạp ấy khi không có bố ở bên, trên con đường dài và rộng hơn- Đường đời! Con tin thế và bố cũng hãy tin ở con gái bố, bố nhé! Nhưng cho dù thế nào đi nữa thì bố vẫn mãi là người bố tuyệt vời nhất của đời con!

Gửi ngàn nụ hôn kính thương nhất tới bố Nguyễn Công Sáu- ông bụt của đời con!



Con gái yêu của bố:

Nguyễn Thị Thanh Hoa
avatar
dâutâyvuivẻ
CỬ NHÂN
CỬ NHÂN

Tổng số bài gửi : 140
Điểm : 8075
Reputation : 0
Birthday : 01/01/1997
Join date : 29/04/2010
Age : 21
Đến từ : binh thuan

Về Đầu Trang Go down

Re: Ông bụt của đời con

Bài gửi by truong on 25/6/2011, 13:00

cai ji`

truong
Thành Viên mới
Thành Viên mới

Tổng số bài gửi : 2
Điểm : 5472
Reputation : 2
Birthday : 14/04/1992
Join date : 25/06/2011
Age : 26

Về Đầu Trang Go down

Re: Ông bụt của đời con

Bài gửi by truong on 25/6/2011, 13:00

wdwdf

truong
Thành Viên mới
Thành Viên mới

Tổng số bài gửi : 2
Điểm : 5472
Reputation : 2
Birthday : 14/04/1992
Join date : 25/06/2011
Age : 26

Về Đầu Trang Go down

Re: Ông bụt của đời con

Bài gửi by dâutâyvuivẻ on 26/6/2011, 11:17

ban mun noi gi vay
Question
avatar
dâutâyvuivẻ
CỬ NHÂN
CỬ NHÂN

Tổng số bài gửi : 140
Điểm : 8075
Reputation : 0
Birthday : 01/01/1997
Join date : 29/04/2010
Age : 21
Đến từ : binh thuan

Về Đầu Trang Go down

Re: Ông bụt của đời con

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết