DIỄN ĐÀN hochanh.net.vn
Cảm ơn bạn đã quan tâm đến học hành và tham gia diễn đàn hochanh.net.vn
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Gallery


Đăng nhập với tên thanhvien VIP

28/8/2010, 21:37 by ABC

BẠN CÓ THỂ ĐĂNG KÝ RỒI ĐĂNG NHẬP
HOẶC ĐĂNG NHẬP
VỚI TÊN thanhvienvip
hoặc thanhvien 1
hoặc thanhvien 2
hoặc thanhvien 3

và mật khẩu là 1234567890

để không có dòng quảng cáo trên.

Comments: 0

HỌC ĐI ĐÔI VỚI HÀNH ?

28/4/2010, 22:40 by Admin

Học đi đôi với hành


“ trăm hay không bằng tay quen”. người lao động xưa đã từng quan niệm rằng lí thuyết hay không bằng thức hành giỏi. điều đó cho thấy người xưa đã đề cao vai trò của thức hành . trong khi đó những kẻ học thức chỉ biết chữ nghĩa thánh hiền, theo lối học từ chương sáo mòn cũ kĩ. …

[ Full reading ]

Comments: 2

Poll
Keywords


Hãy bệnh một lần để thấy vui

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Hãy bệnh một lần để thấy vui

Bài gửi by mm on 12/7/2011, 19:58

Từ trước đến giờ, tôi luôn nghĩ tôi là chỗ dựa của con gái. Tôi phải chăm sóc vồ về chúng. Có những lúc tôi chạnh lòng nghĩ, nếu không may nắm, tôi nhắm mắt lúc đó con tôi sẽ ra sao !. Rồi ai sẽ yêu thương nó, ai để cho nó vòi vỉnh. Dưới mắt tôi hai con luôn bé bỏng, cần bảo vệ , cần chăm sóc và chỉ có mẹ mới làm cho nó nở nụ cười, mới đáp ứng những điều đôi khi thật vô lý của chúng. Hôm nay tôi ngã bịnh, nằm vùi trên gường, trong cơn mơ man, tiếng rên cất lên trong cổ họng, tôi cứ nghĩ con gái còn nhỏ nó không biết mẹ nó đang bệnh, nó ham chơi không thể ngồi bên cạnh mẹ lâu được…miên man nghĩ lung tung, tôi chợt nghe tiếng con gái gọi khe khẻ bên tai. Mẹ khát nước không con rót cho mẹ, con dựt gió cho mẹ nhé, con xoa bóp cho mẹ để mẹ bớt đau... Tôi đáp con mới về hả. Con bé trả lời con qua bên cô chơi với các chị vui lắm nhưng vì mẹ đau nên con về liền, nằm bên mẹ từ tối đến giờ mà mẹ không biết à. Cảm xúc trong lòng trào lên, muốn ôm nó vào lòng xiết mạnh. Tự dưng tôi quên mình là mẹ, tôi lại thích làm nũng với con bé…để được con bé vỗ về….một cảm giác hạnh phúc dâng trào.
Khuya hôm đó tôi đứng dậy đi ngoài, vô ý va phải chiếc bàn gỗ, đau quá tôi lên giường khóc như con nít, con bé nghe mẹ khóc nó bật dậy, chui ra khỏi mùng chạy vào phòng đập bố dậy, bố xuống xem mẹ đau, mẹ khóc… từ trước đến giờ mỗi lầm gọi nó dậy rất khó, tôi phải hôn nó, nựng nó để nó tỉnh ngũ, rôi phải bế nó đi rửa mặt, đánh răng…Hôm nay tôi bổng thấy nó lớn hẳn lên, tôi như dựa dẫm vào nó…
Hãy bệnh một lần để thấy vui hơn!
avatar
mm
GIÁO SƯ
GIÁO SƯ

Tổng số bài gửi : 634
Điểm : 8651
Reputation : 3
Birthday : 04/04/1966
Join date : 26/04/2010
Age : 51

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết