DIỄN ĐÀN hochanh.net.vn
Cảm ơn bạn đã quan tâm đến học hành và tham gia diễn đàn hochanh.net.vn
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Gallery


Đăng nhập với tên thanhvien VIP

28/8/2010, 21:37 by ABC

BẠN CÓ THỂ ĐĂNG KÝ RỒI ĐĂNG NHẬP
HOẶC ĐĂNG NHẬP
VỚI TÊN thanhvienvip
hoặc thanhvien 1
hoặc thanhvien 2
hoặc thanhvien 3

và mật khẩu là 1234567890

để không có dòng quảng cáo trên.

Comments: 0

HỌC ĐI ĐÔI VỚI HÀNH ?

28/4/2010, 22:40 by Admin

Học đi đôi với hành


“ trăm hay không bằng tay quen”. người lao động xưa đã từng quan niệm rằng lí thuyết hay không bằng thức hành giỏi. điều đó cho thấy người xưa đã đề cao vai trò của thức hành . trong khi đó những kẻ học thức chỉ biết chữ nghĩa thánh hiền, theo lối học từ chương sáo mòn cũ kĩ. …

[ Full reading ]

Comments: 2

Poll
Keywords

phẩm  tích  Phân  


Những người thành công chưa qua đại học

Go down

Những người thành công chưa qua đại học

Bài gửi by ABC on 8/8/2010, 20:39

11 người thành công chưa từng học đại học

Bỏ học từ rất sớm, các nhân vật dưới đây bắt đầu bươn chải kiếm sống. Vốn sống cùng khả năng đặc biệt đã giúp họ trở thành những nhân vật xuất sắc trong lĩnh vực của mình. Hình ảnh trên Huffington Post.
Đầu bếp tài hoa người Mỹ Rachael Ray chưa từng nhận một tấm chứng chỉ từ khóa dạy nấu ăn nào. Năm 20 tuổi, Ray bươn chải với đủ công việc phục vụ hàng ăn ở New York và Albani. Cũng tại những nơi này, cô bắt đầu đứng lớp dạy cách chuẩn bị bữa ăn trong vòng 30 phút. Lớp học của cô nổi tiếng đến nỗi đài truyền hình địa phương đã mời cô về thực hiện chương trình nấu ăn trên truyền hình.
Thủa nhỏ, John Rockeller từng bỏ học khi chỉ còn 2 tháng nữa là tốt nghiệp trung học để đi làm thủ thư với mức lương 50 cent một ngày. Sau này, ông chính là người sáng lập ra công ty dầu lửa Standard Oil và điều hành nó cho tới lúc nghỉ hưu vào năm 1897. Khi dầu lửa ngày càng khẳng định được vị thế quan trọng, công ty của ông cũng phát triển hùng mạnh không kém. Rockeller trở thành người giàu nhất thế giới và người đàn ông Mỹ đầu tiên có tài sản hơn một tỷ USD.
Simon Cowell, Giám khảo cuộc thi 'American Idol', nhà sản xuất chương trình truyền hình kiêm giám đốc phòng thu người Anh, thậm chí còn chưa tốt nghiệp lớp 6. Ông làm những công việc lặt vặt cho tới khi cha ông, một giám đốc của công ty phát hành âm nhạc EMI sắp xếp một chỗ làm cho con trai.
Abraham Lincoln là một trong 9 tổng thống Mỹ không học đại học. Ông từng theo học rất nhiều trường khác nhau trong một thời gian ngắn ở vùng nông thôn bang Kentucky và Illinois. Năm 23 tuổi, ông tự học ngữ pháp tiếng Anh. Tổng thống thứ 16 của Mỹ này từng tuyên bố, tổng số những năm đi học chính thức của ông chỉ khoảng hơn một năm và đó chính là điều khiến ông hối hận nhất. Tuy nhiên, ông được xem là tấm gương sáng về tinh thần tự học không mệt mỏi.
Julie Andrews từng nhận được rất nhiều giải thưởng danh giá như Oscar, Grammy, Quả cầu vàng và hai lần đoạt giải Emmy. Tuổi thơ của cô là những chuỗi ngày dài nghèo khổ trong khu ổ chuột ở London. Cả bố và mẹ Andrews đều là những diễn viên nghèo. Học hết trung học, cô không theo học đại học mà chọn nghiệp ca hát. Ngoài được biết đến như một nữ diễn viên, Julie Andrew còn nổi tiếng trên cương vị ca sĩ, nhà văn.
Michael J. Fox, nam diễn viên đoạt giải Emmy, từng phải vất vả theo học tại trường trung học Burnaby ở Canada. Nghệ thuật có sức lôi cuốn mạnh mẽ hơn sự nghiệp học hành vì thế nên năm 15 tuổi ông đã bắt đầu xuất hiện trong chương trình truyền hình 'Leo and Me'. Năm 18 tuổi, anh bỏ học và tới Los Angeles, nơi sự nghiệp của anh khởi sắc.
Nam diễn viên đoạt giải Oscar, Sean Connery, từng lớn lên trong nghèo khổ và phải sớm bỏ học để đi làm kiếm tiền. Connery phải trải qua nhiều công việc và có thời gian ngắn tham gia quân đội. Năm 1951, anh phụ trách việc hậu trường cho rạp hát King's Theatre. Công việc này giúp anh có tình yêu với nghệ thuật và đam mê đóng phim.
Amancio Ortega Gaona là người sáng lập kiêm Chủ tịch hội đồng quản trị của Tập đoàn Inditex chuyên về thời trang, một trong số những công ty thời trang phát triển nhất thế giới. Người đàn ông này cũng trở thành người giàu nhất Tây Ban Nha và đứng thứ 10 trong danh sách những người giàu nhất thế giới năm 2009. Là con trai của một công nhân đường sắt và một người giúp việc, năm 13 tuổi, ông Ortega làm việc cho một xưởng sản xuất áo sơ mi. Cuối cùng ông trở thành quản lý của một cửa hàng quần áo ở địa phương. Năm 1963, ông thành lập công ty Confecciones Goa khi mới 27 tuổi.
Wofgang Puck, đầu bếp nổi tiếng kiêm ông chủ của 16 nhà hàng, bỏ học từ năm 14 tuổi, Puck bắt đầu thực tập tại bếp của một khách sạn. Khi bày tỏ nguyện vọng muốn trở thành đầu bếp với bố, Puck đã nhận được câu trả lời: "Mày chẳng làm nên trò trống gì cả. Nấu ăn chỉ dành cho phụ nữ".
Walt Disney rất yêu thích phim ảnh và kịch. Cậu bé người Chicago này từng vẽ hình minh họa cho tờ báo ở trường trung học của mình. Năm 16 tuổi, Disney ra nhập Hội Chữ thập đỏ. Sau một năm lái xe cứu thương ở Pháp, Disney tới thành phố Kansas và bắt đầu làm nghệ thuật. Ông được biết đến với nhiều cương vị như nhà sản xuất phim, diễn viên lồng tiếng... và có tầm ảnh hưởng lớn đến ngành giải trí trong suốt thế kỷ 20.
Ông chủ nhà hàng Wendy, Dave Thomas, khởi nghiệp bằng công việc trong một nhà hàng tại Ấn Độ khi mới 15 tuổi. Được làm việc cùng đầu bếp Harland Sanders của KFC, Thomas nhanh chóng học hỏi được nhiều kinh nghiệm nghề nghiệp. Năm 1969, ông mở cửa hàng Wendy chuyên phục vụ bánh hamburger. Thomas luôn hối hận vì đã không học xong trung học.
Bình Minh
avatar
ABC
Admin

Tổng số bài gửi : 305
Điểm : 10689
Reputation : 0
Join date : 10/05/2010

Về Đầu Trang Go down

Re: Những người thành công chưa qua đại học

Bài gửi by ABC on 8/8/2010, 20:42






BillGates
Vào tháng 6.2007, sau 34 năm kể từ khi nhập học Đại học Harvard, người giàu nhất thế giới - tỉ phú Bill Gates, sẽ nhận bằng tốt nghiệp của cơ sở giáo dục danh tiếng bậc nhất thế giới do những đóng góp xuất sắc với cộng đồng...

Bill Gates sẽ nhận bằng đại học
Vào năm 1975, lãnh đạo Đại học Harvard đã cho phép sinh viên năm thứ 2 Bill Gates xin thôi học theo nguyện vọng riêng. Cho dù không có bằng đại học, nhưng trong 32 năm qua Bill Gates đã thiết lập nên một “vương quốc” Microsoft khổng lồ đã và đang chi phối, tác động vào nhiều lĩnh vực của cuộc sống.
Trước khi vào học tại Đại học Harvard, chàng thiếu niên William Henry Gates III (tên đầy đủ của Bill Gates) có đầy đủ cơ hội để được học hành đàng hoàng và có thể trở thành một nhà chuyên môn giỏi như nghề luật sư chẳng hạn. Bố mẹ của Gates tính rằng, con trai của họ cần phải học tại trường tư thục Leiksaid và Bill đã học ở đó. Nhưng cũng chính tại nơi đây, nhà sáng lập tương lai Microsoft lại bị máy vi tính và môn học lập trình hút hồn.




Roman Abramovich
Tại trường học, Bill Gates có nhiều thành tích trong lĩnh vực lập trình, đưa ra nhiều phát kiến xuất sắc, và học cực kỳ giỏi. Vào năm lớp 9, Bill Gates là một trong số 10 học sinh học giỏi toán nhất nước Mỹ. Một năm sau đó, chính Bill đi dạy các kỹ năng sử dụng máy vi tính đồng thời kiếm được 4.200 USD khi tạo ra phần mềm soạn thảo thời khóa biểu cho trường học.
Có cảm giác như Bil Gates sẽ vừa học vừa làm một cách khá dễ dàng, nhưng cuối cùng việc làm đã chiến thắng việc học.
Bill Gates nhập học Đại học Harvard vào năm 1973, thế nhưng các giờ học tại đây không gây hứng thú cho nhà tỉ phú tương lai. Phần lớn thời gian trên giảng đường Bill theo học các khóa dạy về máy vi tính. Vì quá đam mê tin học, cũng như theo lời khuyên của người bạn là Tim Allen, người sau này cùng Bill sáng lập nên Microsoft, chàng sinh viên năm thứ 2 này quyết định rời ghế trường đại học vào năm 1975.
Không qua đại học vẫn có tiền tỉ
Cần phải nhấn mạnh rằng, thực tế cho thấy: Tại Mỹ cũng như tại nhiều quốc gia khác, việc không có bằng đại học không phải lúc nào cũng là lực cản trên con đường đi lên của những người tài giỏi.
Chẳng hạn, tuy không có bằng đại học nhưng nhiều năm qua người lãnh đạo hãng Apple - ông Steve Jobs (ông bị đuổi khỏi trường trung cấp ngay từ học kỳ đầu tiên) vẫn tạo nên nhiều thăng tiến trong sự nghiệp kinh doanh. Ông chủ của đế chế Ipod và một trong những lãnh đạo cao cấp của hãng Pixar trong vòng 35 năm sau khi bị đuổi khỏi trường trung học theo tính toán của tạp chí Forbes đã có khối tài sản 5,7 tỉ USD.




Steve Jobs
Một nhân vật khác cũng là lãnh đạo của hãng công nghệ khổng lồ Oracle cũng không có bằng đại học. Đó chính là tỉ phú Lawrence Ellison, người đã vào học nhưng lại không tốt nghiệp Đại học tổng hợp của bang Illinois, Mỹ. Giờ đây ở tuổi 62, ông này kiếm được 21,5 tỉ USD.
Đề cập đến các tỉ phú tự mình xây dựng cả cơ đồ (không tính đến những người được thừa kế cả một gia tài kếch xù như một số trường hợp trong bảng xếp hạng những người giàu nhất thế giới), không nhất thiết phải chú ý đến những lãnh đạo các hãng công nghệ cao. Chỉ trong tốp 15 những người đứng đầu của tạp chí Forbes cũng cho thấy không có bằng đại học vẫn có thể kiếm được hàng tỉ USD.
Ví dụ điển hình nhất là Sheldon Adelson - ông chủ của hệ thống khách sạn và casino luôn cảm thấy hài lòng về vị trí thứ 6 trong danh sách những người giàu nhất thế giới. Bước vào tuổi 73, Sheldon Adelson sở hữu khối tài sản 26,5 tỉ USD. Ông này đã không vượt qua việc học hành tại trường cao đẳng ở New York. Tương tự như Sheldon Adelson, tỉ phú người Tây Ban Nha Amancio Ortega có tài sản trị giá 24 tỉ USD nhưng cũng không có bằng cao đẳng.




Lawrence Ellison
Tỉ phú giàu nhất nước Nga - Roman Abramovich, người mới được nhắc đến nhiều về việc phân chia tài sản (18,7 tỉ USD) trong vụ ly hôn của mình cũng không tốt nghiệp Đại học công nghiệp Ukhtyn. Thậm chí có nguồn tin còn khẳng định ông chủ của CLB Chelsea chưa bao giờ nhập học trường đại học này(!).
Nhà thiết kế thời trang nổi tiếng nhất Nga hiện nay và được cả thế giới biết đến là Artemy Lebedev cũng không có bằng đại học, tuy chưa được công nhận là tỉ phú USD, nhưng nhiều người cho rằng với công việc phát đạt như hiện nay thì tương lai sẽ thuộc về Artemy Lebedev.
Tuy thế, đại đa số trong chúng ta đều ủng hộ quan điểm: Nhất thiết phải có bằng đại học và đó chính là điều kiện cần cho những người thành đạt. Ngay cả những người cùng lĩnh vực với Bill Gates cũng phê phán ông về điểm này.
Chẳng hạn, Chủ tịch hãng Sun Microsystems là Scott McNealy trong một cuộc phỏng vấn cách đây 9 năm đã phê phán ông chủ Microsoft. Scott McNealy nói: “Nếu như Bill Gates tốt nghiệp Đại học Harvard thì Microsoft sẽ không phải hứng chịu hàng loạt các đơn kiện về độc quyền. Bởi nếu học đàng hoàng thì Bill Gates sẽ hiểu thế nào là độc quyền”. Chủ tịch của Sun tự hào khoe rằng mình có bằng đại học nên biết thế nào là độc quyền và đến nay Sun hoàn toàn hoạt động rất tốt về mọi mặt.
Tuy thế, tiếc thay Scott McNealy lại không phải là tỉ phú USD. Và đến tháng 6.2007 này, Bill Gates sẽ có bằng Đại học Harvard. Tấm bằng đó có cứu Microsoft thoát khỏi các khiếu kiện về độc quyền? Điều này thì tất cả chúng ta đều khó tin vào lời của Scott McNealy.
Hoàng Hoài Sơn
avatar
ABC
Admin

Tổng số bài gửi : 305
Điểm : 10689
Reputation : 0
Join date : 10/05/2010

Về Đầu Trang Go down

Re: Những người thành công chưa qua đại học

Bài gửi by ABC on 8/8/2010, 20:50

3 câu chuyện cuộc đời của Steve Jobs
06/08/2010








Bài phát biểu của Steve Jobs – CEO của Apple Computers tại lễ trao bằng tốt nghiệp của trường đại học Stanford:

Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học.








Nói một cách trung thực nhất thì thực ra, tôi chưa bao giờ học đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra trong cuộc đời tôi. Chỉ như vậy thôi, không có gì to lớn, chỉ đơn giản là ba câu truyện.

Câu chuyện thứ nhất là về việc kết nối những dấu chấm

(Connecting the dots – nối những dấu chấm từ hàng vạn cái chấm hỗn độn – để thấy con đường mình sẽ phải đi)

Tôi đã bỏ học chỉ sau sáu tháng theo học trường cao đẳng Reed, tôi lưu lại đó tạm thời trong vòng 18 tháng nữa trước khi tôi chính thức rời trường Reed.

Tại sao tôi lại bỏ học?

Tôi đã bắt đầu điều đó khi tôi mới được sinh ra. Mẹ ruột của tôi là một nữ sinh viên trẻ, độc thân và bà đã quyết định cho tôi đi làm con nuôi. Bà thực sự muốn tôi được làm con nuôi của những người đã tốt nghiệp đại học. Vì thế, tất cả mọi chuyện đã được sắp đặt để tôi trở thành con nuôi của một cặp vợ chồng luật sư. Tuy nhiên, tất cả chuyện đó đã bị thay đổi ở phút cuối cùng khi tôi vừa cất tiếng khóc chào đời, họ đã đổi ý và muốn nhận một đứa bé gái làm con nuôi chứ không phải tôi.

Chính vì thế, bố mẹ nuôi của tôi hiện giờ đã nhận được một cú điện thoại vào lúc nửa đêm hỏi có muốn nhận tôi, một đứa bé trai được sinh ra không mong đợi, làm con nuôi hay không. Bố mẹ tôi đã trả lời rằng tất nhiên rồi. Tuy nhiên, sau đó, mẹ ruột của tôi biết được mẹ nuôi tương lai của tôi chưa tốt nghiệp đại học và bố nuôi của tôi chưa tốt nghiệp trung học, bà đã từ chối ký vào giấy tờ giao nhận con nuôi. Một vài tháng sau bà mới đồng ý khi bố mẹ nuôi của tôi hứa sẽ cho tôi đi học đại học.

17 năm sau, tôi cũng vào đại học, nhưng tôi đã rất ngây thơ khi chọn một trường đại học danh giá ngang hàng với Stanford. Tất cả tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi đã phải dành để đóng học phí cho tôi. Sau sáu tháng, tôi chẳng thấy được ích lợi gì của việc học đại học. Tôi chẳng có một câu trả lời nào về việc tôi sẽ làm gì với cuộc đời của mình và cũng chẳng tin rằng trường đại học có thể giúp tôi trả lời câu hỏi đó. Tôi đã tiêu tất cả tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi dành dụm phòng khi về hưu vào trường đại học. Vì vậy tôi đã quyết định bỏ học và tin tưởng rằng rồi mọi chuyện cũng sẽ tốt đẹp thôi. Tại thời điểm đó, mọi việc dường như có vẻ rất khó khăn nhưng khi nhìn lại, tôi lại thấy rằng đó là một quyết định đúng đắn nhất của tôi. Giây phút mà tôi bỏ học, tôi đã từ bỏ những môn học mà tôi không hề thích, thay vào đó, tôi bắt đầu tìm hiểu những môn học khác có vẻ như thú vị hơn rất nhiều.

Mọi chuyện không diễn ra nhẹ nhàng một chút nào. Tôi không có phòng trọ vì thế, tôi phải ngủ nhờ dưới sàn nhà trong phòng trọ của các bạn tôi. Tôi kiếm tiền mua đồ ăn bằng 5$, tiền công trả lại các chai Coca-cola và mối tuần tôi đi bộ 7 dặm qua phía bên kia thành phố để có được một bữa ăn ngon ở trại Hare Krishna. Tôi rất thích những món ăn ở đó. Sau này, tôi mới biết được rằng những gì mà tôi đã phải trải qua khi cố gắng theo đuổi niềm đam mê của mình là vô giá. Tôi sẽ lấy một ví dụ cho các bạn:

Có lẽ ở thời điểm đó, trường Reed là trường duy nhất của cả nước giới thiệu nghệ thuật viết chữ đẹp. Ở tất các các khu học xá, tất cả các poster, tiêu đề của tất cả các tranh vẽ đều được viết tay rất đẹp. Vì tôi đã thôi học và không phải tham gia vào những khóa học bắt buộc thông thường nên tôi đã quyết định tham gia khóa học nghệ thuật viết chữ đẹp. Tôi học cách viết các chữ có nét ở chân, những biến đổi về khoảng cách giữa các nét chữ, học cách trình bầy một bản in lớn sao cho đẹp. Tôi nhận thấy rằng đây là một môn học mang tính nghệ thuật, lịch sử và đẹp một cách tinh vi mà khoa học không thể làm được.

Những thứ đó dường như chẳng có ý nghĩa thực tế gì cho cuộc sống của tôi. Tuy nhiên, 10 năm sau này, khi chúng tôi đang thiết kế thế hệ đầu tiền của máy tính Machintosh, tất cả những điều đó dường như lại trở lại với tôi và chúng tôi đã thiết kế để cài đặt tất cả những mẫu chữ đó vào máy tính, Machintosh là máy tính đầu tiên có những mẫu chữ nghệ thuật rất đẹp. Nếu như tôi không tham gia vào khóa học đó ở trường thì Mac sẽ chẳng bao giờ có nhiều phông chữ như vậy. Kể từ khi Windows copy những mẫu chữ đó của Mac thì không có một máy tính cá nhân nào không có những phông chữ đó. Nếu tôi không bỏ học và không tham gia vào khóa học viết chữ đẹp thì tất cả các máy tính cá nhân bây giờ có thể chẳng có được chúng. Tất nhiên là khi tôi đang ở trường đại học thì tôi không thể kết nối những điểm mốc đó khi nó còn đang ở tương lai phía trước. Nhưng 10 năm sau thì những điều đó rất, rất rõ ràng.

Một lần nữa tôi muốn nói với các bạn rằng, chúng ta không thể biết những điểm mốc có nối kết với nhau trong tương lai không, các bạn chỉ có thể biết những điều đó khi nhìn lại mà thôi. Vì thế, các bạn hãy tin tưởng rằng, theo một cách nào nó, những điểm mốc sẽ nối kết với nhau trong tương lai của bạn. Các bạn cũng cần phải tin vào một số thứ khác như: sự quyết tâm, vận mệnh, cuộc sống, nhân quả hoặc bất cứ cái gì. Phương pháp đó chưa bao giờ làm tôi thất vọng và nó đã tạo ra những thay đổi trong cuộc sống của tôi.



















Ở tuổi 21, năm 1971, Steve Jobs đồng sáng lập ra Apple với Steve Wozniak tại gara ô tô của gia đình ở Los Altos, California. Cha Jobs đã di rời thiết bị trùng tu xe hơi của ông và mua về nhà một chiếc bàn làm việc bằng gỗ của thợ mộc để làm cơ sở sản xuất đầu tiên cho Apple. Jobs quay trở lại chiếc gara trống năm 1996 để chụp ảnh cho Fortune.




Câu chuyện thứ hai của tôi là về tình yêu và sự mất mát.

Tôi đã rất may mắn khi tôi đã muốn bắt đầu làm việc từ rất sớm. Woz và tôi đã bắt đầu những trang đầu tiên cho lịch sử của Apple trong gara của bố mẹ tôi khi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi đã làm việc rất chăm chỉ để sau 10 năm, từ chỗ chỉ có 2 người, trong cái gara bé nhỏ, Apple đã phát triển thành một công ty trị giá 2 tỷ đô la Mỹ với hơn 4000 nhân viên. Một năm trước đây, chúng tôi vừa mới bỏ đi sáng tạo đầu tiên của mình, máy tính Macintosh và tôi vừa mới bước sang tuổi 30. Sau đó, tôi bị sa thải. Làm sao mà bạn lại có thể bị sa thải bởi một công ty mà bạn đã sáng lập ra nó ? Oh, khi mà Apple đã phát triển lớn hơn, tôi đã thuê một người mà tôi đánh giá là có khả năng cùng tôi lãnh đạo công ty.

Khoảng một năm gì đó, tình hình có vẻ rất khả quan. Nhưng sau đó, quan điểm của chúng tôi về tương lai bắt đầu khác nhau, thậm chí chúng tôi còn trở nên bất hòa. Khi có mối bất hòa đó xẩy ra giữa chúng tôi, hội đồng quản trị đã đứng về phía anh ta, và tôi, ở tuổi 30, đã bị sa thải một cách rất rõ ràng. Những điều mà tôi theo đuổi trong suốt cuộc đời đã biến mất, chúng đã bị phá hủy.

Trong một vài tháng, tôi đã thực sự chẳng biết phải làm cái gì. Tôi cảm giác rằng mình đã làm cho những thế hệ đi trước tôi thất vọng và rằng tôi đã đánh rơi lá cờ khi nó đã được chuyền đến tay tôi. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce, cố gắng xin lỗi cho việc cư xử không hay của mình. Tôi đã thua một cách rõ ràng và thậm chí, tôi đã có ý định bỏ cuộc. Nhưng có một cái gì đó bắt đầu chậm chậm sáng lên trong tôi. Tôi vẫn rất yêu quý những gì tôi đã tạo ra. Sự việc xẩy ra ở Apple có thay đổi tình yêu đó một chút nhưng trong tôi, tình yêu ấy vẫn còn. Chính vì thế, tôi đã quyết định bắt đầu lại.

Ngay lúc đó tôi không nhận thấy, nhưng sau này, tôi mới biết rằng việc tôi bị Apple sa thải hóa ra lại là một việc tốt đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Gánh nặng của sự thành công đã được thay thế bằng ánh sáng của sự bắt đầu mới tuy không có điều gì chắc chắn. Tôi đã để cho mình tự do bước vào một quãng đời đầy những sáng tạo của cuộc đời mình.

Trong khoảng 5 năm sau đó, tôi đã bắt đầu xây dựng công ty NeXT và một công ty khác tên là Pixar. Tôi gặp và đã yêu một người phụ nữ tuyệt vời, chính là vợ tôi sau này. Pixar đã sáng tạo ra phim truyện hoạt hình máy tính đầu tiên trên thế giới, câu chuyện đồ chơi. Hiện tại, nó đã trở thành xưởng phim hoạt hình thành công nhất trên thế giới. Một sự kiện thay đổi đáng ghi nhớ đã xẩy ra khi Apple mua NeXT, tôi trở lại Apple, những kỹ thuật mà NeXT đã phát triển trở thành nguồn sinh khí cho thời kỳ phục hồi của Apple.

Tôi và Laurene cũng có một gia đình hạnh phúc.

Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng tất cả những điều đó sẽ chẳng bao giờ xẩy ra nếu tôi không bị Apple sa thải. Đó là một viên thuốc đắng nhưng tôi chắc bệnh nhân sẽ rất cần đến nó.

Đôi khi cuộc sống dường như muốn cố tình đánh ngã bạn. Nhưng hãy đừng mất lòng tin. Tôi biết chắc chắn rằng, điều duy nhất đã giúp tôi tiếp tục bước đi chính là tình yêu của tôi dành cho những gì tôi đã làm. Các bạn phải tìm ra được cái các bạn yêu quý. Điều đó luôn đúng cho công việc và cho cả những người thân yêu của bạn. Công việc sẽ chiếm phấn lớn cuộc đời bạn và cách duy nhất để thành công một cách thực sự là hãy làm những việc mà bạn tin rằng đó là những việc tuyệt vời. Và cách để tạo ra những công việc tuyệt vời là bạn hãy yêu việc mình làm. Nếu như các bạn chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng bỏ cuộc bởi vì bằng trái tim bạn, bạn sẽ biết khi bạn tìm thấy nó. Và cũng sẽ giống như bất kỳ một mối quan hệ nào, nó sẽ trở nên tốt dần lên khi năm tháng qua đi. Vì vậy hãy cố gắng tìm kiếm cho đến khi nào bạn tìm ra được tình yêu của mình, đừng từ bỏ.

Câu chuyện thứ ba của tôi là về cái chết.

Khi tôi 17 tuổi, tôi đã đọc được một câu châm ngôn như sau: Nếu bạn sống mỗi ngày đều như ngày cuối cùng của cuộc đời mình, một ngày nào đó bạn sẽ hoàn toàn tin tưởng rằng bạn đã đúng. Câu châm ngôn đó đã để lại ấn tượng rất sâu trong tôi và kể từ đó, trong suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương mỗi buổi sáng và tự hỏi mình: nếu ngày hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời tôi, tôi sẽ muốn làm gì và tôi chuẩn bị làm gì hôm nay? Và nếu trong nhiều ngày, câu trả lời vẫn là “không” thì tôi biết, tôi cần phải thay đổi điều gì đó.

Suy nghĩ rằng mình sắp chết chính là điều quan trọng đã động viên tôi tạo ra cơ hội lớn cho cuộc đời mình. Bởi vì tất cả mọi điều từ sự kỳ vọng của mọi người vào bạn, tất cả mọi niềm tự hào cho đến nỗi sợ phải đổi mặt với sự xấu hổ hay thất bại, tất cả sẽ biến mất khi bạn phải đổi mặt với cái chết. Khi đó, chỉ còn lại điều gì thực sự quan trọng.Ý nghĩ rằng chúng ta đang đối mặt với cái chết, khi chúng ta sắp chẳng còn gì nữa, là cách tốt nhất mà tôi biết để tránh khỏi việc chúng ta cảm thấy sợ hãi khi sắp đánh mất đi thứ gì đó.

Chẳng có lý do gì để bạn không lắng nghe sự mách bảo của trái tim mình.

Khoảng một năm trước đây tôi đã bị chẩn đoán là bị ung thư. Tôi đã chụp cắt lớp lúc 7:30 sáng và trên phim hiện rõ ràng một khối u trong tuyến tụy. Thậm chí tôi chẳng biết tuyến tụy là cái gì. Các bác sỹ nói với tôi rằng đây là một dạng của ung thư và bệnh này không chữa được, rằng tôi nên chuẩn bị tinh thần mình sẽ chỉ sống được từ 3 đến 6 tháng nữa thôi. Bác sỹ của tôi khuyên tôi về nhà và sắp xếp lại các công việc của mình, đó là cách họ nói khi khuyên bệnh nhân chuẩn bị cho cái chết. Điều đó có nghĩa là hãy về và sử dụng mấy tháng còn lại để nói với các con bạn những gì mà bạn dự định sẽ nói với chúng trong khoảng mười năm tới. Điều đó cũng có nghĩa là hãy cố gắng kín đáo để gia đình bạn có thể chấp nhận điều này một cách dễ dàng hơn. Điều đó có nghĩa là bạn hãy nói lời vình biệt.

Tất cả mọi ngày tôi đều sống với sự chẩn đoán đó. Sau đó, vào một buổi tối, tôi tiến hành kiểm tra sinh thiết, họ đút một cái ống qua cổ họng tôi, luồn sâu xuống dạ dày, sâu xuống ruột, ấn một cái kim vào tuyến tụy của tôi để lấy mẫu một số tế bào của khối u. Khi đó, tôi rất bình thản, nhưng vợ tôi, người có mặt lúc đó đã kể với tôi rằng khi các bác sỹ phân tích những tế bào đó dưới kính hiển vi, họ đã reo lên khi phát hiện ra rằng đây là một trường hợp ung thư tuyến tụy hiếm hoi có thể chữa được bằng cách phẫu thuật. Tôi đã được phẫu thuật và bây giờ tôi đã khỏe lại.

Đó là cảm giác mà tôi đã có khi phải đối mặt với cái chết và tôi cũng hy vọng tôi sẽ còn cái cảm giác đó một vài thập kỹ nữa. Khi đã từng trải qua điều đó, tôi có thể nói với các bạn một cách chắn chắn hơn là chỉ đơn thuần nhắc đến cái chết như là một điều hữu ích nhưng chỉ hoàn toàn là một nội dung mang tính trí tuệ mà thôi.

Không ai muốn chết. Thậm chí những người muốn được lên thiên đàng cũng không muốn chết chỉ vì muốn được lên đó. Và cái chết là cái đích mà tất cả chúng ta đều phải đến, không ai trong chúng ta thoát khỏi nó. Và đó là cách mà nó phải diễn ra bởi lẽ cái chết chính là sáng tạo tuyệt vời nhất của cuộc sống. Đó chính là tác nhân thay đổi cuộc sống. Nó loại đi những người già để mở đường cho những người trẻ. Ngay lúc này, các bạn đang là những người trẻ tuổi, nhưng sẽ không lâu nữa, khi các bạn tốt nghiệp, rồi trở nên già đi, và sẽ bị loại bỏ.

Tôi xin lỗi vì có vẻ như tôi hơi xúc động nhưng điều đó là sự thật.

Thời gian của các bạn là có hạn, vì thế đứng lãng phí để sống cho một cuộc đời ai đó. Đừng nhốt mình trong những tín điều nào đó, sống như vậy là sống bằng suy nghĩ của những người khác. Đừng để quan điểm của những người khác làm mờ nhạt đi quan điểm của chính bản thân bạn.

Điều quan trọng nhất là bạn hãy dũng cảm đi theo sự mách bảo của trái tim và trực giác của mình. Bằng cách nào đó, chúng biết rõ bạn thực sự muốn trở thành cái gì. Những điều khác chỉ là thứ yếu.

Khi tôi còn trẻ, có một cuốn sách kỳ lạ được xuất bản với cái tên Cẩm nang toàn thế giới, cuốn sách này giống như kinh thánh của thế hệ chúng tôi. Người sáng tạo ra cuốn sách này là Steward Brand, một nghiên cứu sinh ở Menlo Park, cách đây không xa. Anh ta đã tạo ra nó bằng cảm giác đầy tính thi sỹ của mình. Thời điểm đó là vào cuối thập kỷ 60, trước khi có máy tính cá nhân và máy tính sách tay. Tất cả cuốn sách được đánh bằng máy chữ, cắt bằng kéo và bằng máy ảnh. Nó giống như trang Google trên giấy vậy, 35 năm trước khi có trang Google. Nó thực sự mang tính duy tâm, được tạo ra từ những công cụ tinh xảo và những ý tưởng vĩ đại.

Steward và các đồng sự của ông đã xuất bản một số tập của Cẩm nang toàn thế giới và sau đó, họ xuất bản tập cuối cùng. Thời gian đó vào khoảng giữa những năm 70 và tôi chỉ bằng tuổi các bạn bây giờ. Ở trang bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường vùng nông thôn trong ánh bình minh, điều mà bạn có thể tìm thấy sự an bình nếu bạn là người ưa mạo hiểm. Bên dưới tấm ảnh có dòng chữ: “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ”. Đó là lời tạm biệt của họ khi kết thúc cuốn sách. “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ”. Và tôi luôn cầu chúc điều đó cho chính mình.

Ngày hôm nay, các bạn đã tốt nghiệp và chuẩn bị bước vào con đường mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.

Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ. (Stay Hungry. Stay Foolish)
avatar
ABC
Admin

Tổng số bài gửi : 305
Điểm : 10689
Reputation : 0
Join date : 10/05/2010

Về Đầu Trang Go down

Re: Những người thành công chưa qua đại học

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết